Một lúc nào đó ta nhận ra
Mọi vật bên ta không sở hữu
Chẳng có gì là trường tồn vĩnh cửu
Mọi sự gì có phụ thuộc lâu mau
Một lúc nào ta nhận được đớn đau
Ta tự thấy đời luôn là như thế
Cảm tính con người luôn là điểu không thể
Nắm bắt được phút chốc hóa hư vô
Lúc nào đó ta thật sự ngây ngô
Rồi đổi lấy muôn vàn dang dở
Tự làm mình gặp khó khăn trắc trở
Người bên ta mắng chửi kẻ ngu khờ
Lúc nào đó ta thấy mình yên vui
Vì lúc ngay bên người thân và cuộc sống
Chợt khoảnh khắc cho ta tỉnh mộng
Cạnh ở bên đột xuất hóa đau thương
Ta còn gì để bám víu vấn vương
Cuộc sống cho ta thấy vô thường rồi mất
Cả xác thân còn trở về bụi đất
Còn có gì là vững chắc bên ta
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét