Tâm lý hôm nay của mình nặng nề thật. Tháng hợi, tuổi tị, ôi lần đàu tiên mình thấy nó phá xung hại tiền mất tật mang ghê gớm. Xin Chúa ban cho con bình an. lòng con đang nặng quá
Là do mình thấy đủ
Hay do cần nhiều hơn
Cuộc sống ấy. Tôi dần hiểu ra rằng
- Kẻ giàu khổ tâm vì người ta nhìn vào tiền của mình, cả người nhà cũng vậy rồi đòi hỏi
- Kẻ nghèo khổ thân vì lao động vất vả và cuộc sống chẳng yên tâm nhiều lên được
Ấy mà người ta vẫn đối mặt và sống vì cái khổ đó. Kẻ giàu họ cầm tiền, không cho ai biết. Không phải họ sợ mất, mà họ sợ người thân nổi lòng tham rồi đòi hỏi và gây mất hòa khí. Vì vui hay khổ đau do người xung quanh ta thấy đủ và vui hay thấy họ phải có nhiều hơn thế
Lạy đức Thế Tôn. Đến ngày hôm nay con hiểu ra: thế nào là chữ tín của đàn ông gọi là quý. thế nào là tâm tham của Đàn bà gọi là sợ. Con thật sự sợ, rất sợ. Nhìn người nhà mình vì thêm 1 tí tiền mà nặng lời đến mức nhân đức cũng chẳng để tâm. Trà con đang uống tự dưng rất đắng.. cảm giác đắng hơn mọi khi. Đêm con ở lại tự dưng thấy an bình nhưng lo rằng nó mất vào sáng mai.
KẾT QUẢ MI CÓ KHÔNG NHẬN TỪ LỜI NÓI
CỨ LÀM VÀ CŨNG KHÔNG CẦN PHẢI HỎI
BỞI THÓI ĐỜI NGƯỜI ĐÒI HỎI VÔ TÂM
MÀY LÀM GIỐNG NHƯ MỘT THẰNG CÂM
RỒI MỚI THẤY ẤM LÒNG HƠN MỘT CHÚT
LĂNG IM GIỮA CUỘC ĐỜI CÔI CÚT
HAY GIỮA XÔ BỒ CŨNG LÀ KHÔN NGOAN
MÀY BẬN LÒNG NHỮNG THỨ LO TOAN
CÒN CHƯA ĐỦ KHỔ TÂM SAO NỮA
CHUYỆN RẮC RỐI XẢY RA CƠM BỮA
LẤN SÂU ĐƯỢC GÌ CHÓN THỊ PHI
LẶNG IM MÀ NHẸ NHÀNG BƯỚC ĐI
ĐỪNG ĐỂ TÂM QUÁ MỆT LÒNG KHÓ SỐNG
NHẮM MẮT QUÊN ĐI CHƠI VƠI
NGỪNG SUY NGHĨ CÒN CHÚT HƠI ĐỂ THỞ
CHÚT BÂNG QUƠ BUỒN BÃ
MỌI THỨ CỨ VỒN VÃ
XÔ ĐẨY NGƯỜI KHỔ TÂM
ĐI ĐI ĐỪNG MÃI ĐÓ
TA VỚI MI SAO CHƯA ĐỦ ĐỚN ĐAU
LẦN NÀO KHÓ VỚI NHAU
CUỘC ĐỜI DÀI THÊM ĐƯỢC MẤY
NIỀM VUI TA CÓ MẤY
NỖI BUỒN SAO CHẲNG VƠI
MI GÁC LẠI CUỘC CHƠI
ĂN THUA ĐƯỢC GÌ CHỨ
TA... MỆT MỎI LẮM RỒI
TA MỆT LẮM. SỐNG MÃI VỚI CÁI TỰ KỶ CỦA MÌNH ĐỂ TA KHÔNG BỊ TỔN THƯƠNG HAY SAO
Mọi vật bên ta không sở hữu
Chẳng có gì là trường tồn vĩnh cửu
Mọi sự gì có phụ thuộc lâu mau
Một lúc nào ta nhận được đớn đau
Ta tự thấy đời luôn là như thế
Cảm tính con người luôn là điểu không thể
Nắm bắt được phút chốc hóa hư vô
Lúc nào đó ta thật sự ngây ngô
Rồi đổi lấy muôn vàn dang dở
Tự làm mình gặp khó khăn trắc trở
Người bên ta mắng chửi kẻ ngu khờ
Lúc nào đó ta thấy mình yên vui
Vì lúc ngay bên người thân và cuộc sống
Chợt khoảnh khắc cho ta tỉnh mộng
Cạnh ở bên đột xuất hóa đau thương
Ta còn gì để bám víu vấn vương
Cuộc sống cho ta thấy vô thường rồi mất
Cả xác thân còn trở về bụi đất
Còn có gì là vững chắc bên ta

- Follow Us on Twitter!
- "Join Us on Facebook!
- RSS
Contact